Tìm lại kí ức mẹ tôi nhờ cây dại mang “sứ mệnh” đẩy lùi sa sút trí tuệ

Mẹ sinh tôi khi đất nước vẫn còn chia cắt. Thời thơ ấu, trong tâm hồn non nớt ấy, mẹ đối với tôi là cả bầu trời. Cuộc sống vốn dĩ không bình yên. Tôi là động lực, là nguồn sống duy nhất của mẹ. Vì có tôi, mẹ bám trụ lấy cuộc đời vốn gian nan gánh nặng… Thời gian cứ thế trôi đi, đến lúc tôi phương trưởng cũng là lúc sức khỏe mẹ yếu dần.

Rồi bỗng một ngày bầu trời trở nên xám xịt. Tôi nhận ra mẹ gặp vấn đề về trí nhớ…

Trong mẹ chỉ còn những mảnh kí ức rời rạc. Ánh mắt mẹ đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Mẹ nhắc đến bố trong những câu chuyện không đầu không cuối. Có những hôm cả đêm không ngủ, mẹ lọ mọ đi khắp nơi. Mẹ chẳng tự chủ được bản thân và hay cáu giận. Đôi khi mẹ gọi một cái tên trong vô thức – tên tôi. Nhưng gặp tôi như người xa lạ.

Bệnh teo não tuổi già mang kí ức mẹ đi mất…

Kể từ hôm ấy, bầu trời không còn trong trẻo. Mẹ đâu cười khi tôi trở về nhà nữa. Mọi sinh hoạt cá nhân mẹ không tự chủ được. Buồn bã và thất vọng, cuộc đời bỗng một màu u tối. Tôi đưa mẹ lên các bệnh viện tuyến huyện, rồi lên tỉnh. Kết luận không nằm ngoài dự đoán. Do tuổi già, các khối não teo đi, người già sẽ mất khả năng ghi nhớ và kí ức. Nếu để lâu, tế bào não chết dần sẽ không cách nào khôi phục được, chỉ còn cách ngăn chặn teo não lan rộng. Tim tôi như vỡ vụn…

Mẹ quên con… thật sao?

Bằng cách kiên nhẫn và hết sức từ từ, tôi kiên trì nối dần những mảnh ghép nhưng cũng không khả thi mấy. Giấc đêm đến với mẹ khó khăn hơn, mẹ nói linh tinh nhiều hơn, mất ngủ hơn, cáu gắt hơn, mệt mỏi hơn, có đêm còn đòi phá nhà đi, tinh thần hoảng loạn. Mẹ cho rằng đứa con bé bỏng bị bắt cóc…

Tìm lại kí ức mẹ tôi nhờ cây dại mang “sứ mệnh” đẩy lùi sa sút trí tuệ 1

Tôi không dám xa mẹ nửa bước

Ở đâu thuốc hay tôi lại đưa về cho mẹ, đưa mẹ đi khám bệnh thường xuyên. Rồi một ngày tôi nghe một bác sĩ nói về cây Thông đất, rồi cây Đỏ ngọn có tác dụng phục hồi tế bào não bị tổn thương, giúp thức tỉnh tế bào não, ngăn ngừa teo não lan rộng. Tiếc rằng cây thuốc này rất hiếm, kén đất sống, kén môi trường và đang dần bị tuyệt chủng.

Tôi gần như bỏ cuộc, chấp nhận rằng cuộc đời mẹ là một chuỗi đau khổ. Đến lúc sang sườn dốc bên kia của cuộc đời, việc quên đi quá khứ sẽ khiến mẹ nhẹ nhàng, thanh thản hơn… Nhưng tôi không biết, trong khoảng không gian hỗn độn đấy, mẹ có thực sự vui?

Trời sáng

Bỗng một hôm tôi nhận được thông tin cây Thông đất tái sinh trên cao nguyên đá Đồng Văn. Được bác sĩ Hoàng Sầm phát hiện, đưa về nghiên cứu đồng thời hướng dẫn bà con bảo tồn, chăm sóc. Sau khi chế tạo thành công, bài thuốc từ cây quý đã được thử nghiệm cho rất nhiều người và mang lại kết quả ngoài mong đợi. Mang tên Lohha Trí Não.

Chẳng biết kết quả đến đâu, nhưng tôi có linh cảm “Đời sẽ không lấy đi tất cả của ai bao giờ…”

Và mẹ tôi thử với liệu trình đầu tiên. Mẹ có tiến triển ổn định. Mẹ lờ mờ nhận thức được, tuy mơ hồ nhưng ngủ tốt hơn trước. Mẹ không hay nói linh tinh nữa. Những mảnh kí ức ghép vào chưa được mượt mà nhưng như vậy là quá ổn. Sang tháng thứ hai giấc ngủ của mẹ tốt hơn, liền mạch được 4-5 tiếng – điều mà trước đây đối với mẹ là rất khó.

Rồi tháng thứ ba, thứ tư kiên trì dùng, mẹ dần nhận ra tôi rõ ràng, tự đi vệ sinh cá nhân, tự chủ mọi việc. Tuy không nhanh nhẹn nhưng chỉ cần vậy là quá đủ. Tôi mừng rơi nước mắt. Tất cả là ngoài mong đợi…

Viên mãn

Thế mới thấy, có những thứ mất rồi mới dáo dác tìm. Nhưng mẹ tôi vẫn may mắn vì tình cờ biết đến cây Thông đất. Nếu bỏ lỡ thì không biết đến khi nào, bao giờ bệnh của mẹ mới hồi phục. Hay rồi cuối cùng phải chấp nhận kịch bản xấu nhất: căn bệnh bám theo mẹ cho đến khi rời xa nhân thế? Nếu thời gian quay lại, tôi chỉ ước Lohha Trí não đến với mẹ con tôi sớm hơn để thời gian qua không mệt mỏi như hàng thế kỉ!